Môn Học: Đồ Án Socket C – Cần Giúp Đỡ Đồ Án Socket C++ Về Trò Chơi Bingo

1.5.2.2. Thiết lập kênh điều khiển và chứng thực người dùng trong FTP: 18

1.5.2.3. Quản lý kênh dữ liệu FTP 20

1.5.2.4. Các phương thức truyền dữ liệu trong FTP 24

CHƯƠNG II 26

LẬP TRÌNH MẠNG VỚI SOCKET 26

2.1. TỔNG QUAN VỀ C# 26

2.1.1. Cơ Bản Về NET Framework 26

2.1.2. Các thành phần của .NET Framework 26

2.1.3. Các tính năng cơ bản của ngôn ngữ lập trình C# 27

2.1.4. Các ứng dụng của C# 27

2.1.5. Các lợi ích của C# 27

2.1.6. Môi trường phát triển tích hợp Visual Studio .NET 2005 27

2.2. GIỚI THIỆU VỀ LẬP TRÌNH SOCKET 28

2.3. LẬP TRÌNH MẠNG VỚI TCPSOCKET 29

2.3.1. Mô hình giao thức 29

2.3.2. Thiết lập kết nối 30

2.3.3. Truyền nhận dữ liệu 32

2.3.4. Đóng liên kết 32

2.4. LẬP TRÌNH MẠNG VỚI UDP SOCKET 33

2.4.1. Giao thức UDP 33

2.4.2. Một số thuật ngữ UDP 34

2.4.3. Hoạt động của giao thức UDP 35

2.4.4. Các nhược điểm của giao thức UDP 35

2.4.5. Các ưu điểm của UDP 36

2.4.6. Khi nào thì nên sử dụng UDP 37

2.5. MÔ HÌNH CLIENT/SERVER 37

2.5.1. Tổng quan 37

2.5.2. Giao thức cho ứng dụng Client/Server 44

CHƯƠNG III 48

XÂY DỰNG VÀ THIẾT KẾ GIAO DIỆN CHƯƠNG TRÌNH 48

3.1. GIỚI THIỆU VỀ CHƯƠNG TRÌNH 48

3.2. GIAO DIỆN VÀ SỬ DỤNG CHƯƠNG TRÌNH: 48

3.1.1. Giao diện: 49

3.1.1.1. Chương trình Server : 49

3.1.1.2. Chương trình Client 54

3.2.1. Sử dụng chương trình: 57

KẾT LUẬN 58

TÀI LIỆU THAM KHẢO 59

Đang xem: đồ án socket c

*

Xem thêm: Đồ Án Tổng Hợp Khách Sạn Tổng Hợp Hải Phòng, Hay, Đồ Án Khách Sạn Du Lịch Biển Hồ Gia Lai

̀y nghe qua có vẻ khá đơn giản, nhưng kỳ thực nó lại khá quan trọng. Kết nối kênh dữ liệu dạng chủ độngPhương thức đầu tiên đôi khi còn được gọi là kết nối kênh dữ liệu dạng thông thường (vì nó là phương pháp mặc định) và đôi khi được gọi là kết nối dạng chủ động (để đối chiếu với dạng kết nối bị động mà ta sẽ xét ở phần sau). Trong dạng kết nối này, phía Server-DTP khởi tạo kệnh dữ liệu bằng việc mở một cổng TCP cho phía User-DTP. Phía server sử dụng cổng được dành riêng, là cổng 20 cho kênh dữ liệu. Trên máy client, một giá trị cổng được chọn theo mặc định chính là cổng được sử dụng đối với kênh điều khiển, tuy nhiên phía client sẽ luôn chọn hai cổng riêng biệt cho hai kênh này.Giả sử phía User-PI thiết lập một kết nối điều khiển từ cổng bất kỳ của nó là 1678 tới cổng điều khiển trên server là cổng 21. Khi đó, để tạo một kênh dữ liệu cho việc truyền dữ liệu, phía Server-PI sẽ báo cho phía Server-DTP khởi tạo một kênh kết nối TCP từ cổng 20 tới cổng 1678 của phía client. Sau khi phía client chấp nhận kênh được khởi tạo, dữ liệu sẽ được truyền đi.Thực tế, việc sử dụng cùng một cổng cho cả kênh dữ liệu và kênh điều khiển không phải là một ý hay, nó làm cho hoạt động của FTP trở nên phức tạp. Do đó, phía client nên chỉ định sử dụng một cổng khác bằng việc sử dụng lệnh PORT trước khi truyền dữ liệu. Ví dụ: giả sử phía client chỉ định cổng 1742 với lệnh PORT. Phía Server-DTP sau đó sẽ tạo ra một kết nối từ cổng 20 của nó tới cổng 1742 phía client thay vì cổng 1678 như mặc định. Quá trình này được mô tả trong hình dưới đây.Hình I – 6. Tiến trình làm việc dạng chủ động trong FTPThông thường, đối với kênh dữ liệu FTP, phía server sẽ khởi tạo việc truyền dữ liệu bằng cách mở kết nối dữ liệu tới client. Trong trường hợp trên, phía client trước tiên sẽ đưa ra lệnh PORT để yêu cầu server sử dụng cổng 1742. Sau đó, server sẽ mở kết nối kênh dữ liệu từ cổng 20 mặc định của nó tới cổng 1742 phía client. Dữ liệu sau đó sẽ được truyền giữa các thiết bị qua các cổng này. Kết nối kênh dữ liệu dạng bị độngPhương pháp kế tiếp được gọi là kết nối dữ liệu dạng bị động. Phía client sẽ nhận server là phía bị động, làm nhiệm vụ chấp nhận một yêu cầu kết nối kênh Dữ liệu được khởi tạo từ phía client. Server trả lời lại phía client với địa chỉ IP cũng như địa chỉ cổng mà nó sẽ sử dụng. Phía Server-DTP sau đó sẽ lắng nghe một kết nối TCP từ phía User-DTP trên cổng này.Mặc định, phía client sử dụng cùng một cổng đối với cả hai kênh điều khiển và dữ liệu như trong trường hợp kết nối chủ động ở trên. Tuy nhiên, ở đây, một lần nữa phía client có thể chọn sử dụng một giá trị cổng khác cho kênh dữ liệu. Ta sẽ xét lại ví dụ ở trên một lần nữa, với cổng điều khiển phía client là 1678 tới cổng 21 phía server. Nhưng lần này truyền dữ liệu theo phương thức kết nối bị động, như mô tả trong hình dưới đây:Hình I – 7. Tiến trình làm việc dạng bị động trong FTPPhía client sẽ sử dụng lệnh PASV để yêu cầu server rằng nó muốn dùng phương thức điều khiển dữ liệu bị động. Phía Server-PI sẽ trả lời lại phía client với một giá trị cổng mà client sẽ sử dụng, từ cổng 2223 trên nó. Sau đó phía Server PI sẽ hướng cho phía Server-DTP lắng nghe trên cổng 2223. Phía User-PI cũng sẽ hướng cho phía User-DTP tạo một phiên kết nối từ cổng 1742 phía client tới cổng 2223 phía server. Sau khi Server chấp nhận kết nối này, dữ liệu bắt đầu được truyền đi.Các vấn đề về tính hiệu quả và tính bảo mật trong việc chọn một phương thức kết nốiVấn đề phía nào là phía khởi tạo kết nối kênh dữ liệu đưa ra một câu hỏi: sự khác nhau giữa hai phương thức là gì? Điều này cũng giống như việc hỏi ai đã thực hiện một cuộc điện thoại nội bộ. Câu trả lời là sự bảo mật. Việc FTP sử dụng nhiều hơn một kết nối TCP có thể giải quyết các vấn đề về phần mềm cũng như về phần cứng mà người dùng cần phải có để đảm bảo sự an toàn cho hệ thống của họ.Khi xem xét việc gì sẽ xảy ra trong trường hợp kênh dữ liệu chủ động như trong ví dụ phía trên: Đối với phía client, có một kênh kết nối điều khiển được thiết lập từ cổng 1678 client tới cổng 21 server. Nhưng kênh dữ liệu lại được khởi tạo từ phía server. Do đó, client sẽ nhận được một yêu cầu kết nối tới cổng 1678 (hoặc cổng nào khác). Một số client sẽ nghi ngờ về việc nhận được những kết nối tới như vậy, vì trong tình huống thông thường, client mới là phía khởi tạo kết nối chứ không phải đáp trả kết nối. Do các kênh kết nối TCP hướng tới có thể mang theo những mối đe dọa nhất định, một số client có thể sẽ ngăn chặn các luồng kết nối hướng tới bằng việc sử dụng tường lửa.Tại sao người ta lại không làm cho phía client luôn chấp nhận kết nối từ một chỉ số port được dùng trong kênh điều khiển? Vấn đề ở đây là vì client thường dùng các cổng khác nhau cho mỗi phiên kết nối bằng việc sử dụng câu lệnh PORT. Và tại sao điều này lại được thực hiện? Vì theo luật TCP: sau khi một kết nối được đóng lại , có một khoảng thời gian trống trước khi cổng đó có thể được sử dụng lại – điều này để ngăn ngừa tình trạng các phiên kết nối liên tiếp bị lẫn với nhau. Điều này sẽ tạo ra độ trễ khi gửi nhiều file – do đó phía client thường dùng các giá trị cổng khác nhau cho mỗi kết nối. Điều này rất hiệu quả nhưng cũng dẫn tới việc firewall của client sẽ hỏi có chấp nhận phiên kết nối tới với nhiều giá trị cổng không ổn định hay không.Việc dùng kết nối kiểu kênh gián tiếp sẽ giảm thiểu vấn đề này một cách hiệu quả. Phần lớn các tường lửa có nhiều vấn đề liên quan tới kết nối hướng về với các giá trị cổng bất kỳ, hơn là gặp vấn đề với các kết nối hướng đi. Ta có thể xem chi tiết hơn về vấn đề này trong chuẩn RFC 1579. Chuẩn này khuyến nghị rằng phía client nên sử dụng kết nối kiểu bị động làm dạng mặc định thay vì sử dụng kiểu kết nối dạng chủ động cùng với lệnh PORT, để ngăn chặn tình trạng block theo cổng.Tất nhiên, phương thức kết nối kiểu bị động không hoàn toàn giải quyết được vấn đề, chúng chỉ đẩy vấn đề về phía server mà thôi. Phía server, giờ đây phải đối mặt với việc có nhiều kênh kết nối hướng về trên hàng loạt các cổng khác nhau. Tuy nhiên việc xử lý các vấn đề bảo mật trên một nhóm nhỏ server vẫn dễ hơn nhiều so với việc phải đối mặt với một lượng lớn các vấn đề từ nhiều client. FTP server phải được cấu hình chấp nhận phương thức truyền bị động từ client, do đó cách thông thường để thiết lập trên server là thiết lập chấp nhận một số cổng kết nối hướng về trên server trong khi vẫn khóa các yêu cầu kết nối hướng về trên các cổng khác.Các phương thức truyền dữ liệu trong FTP Khi kênh dữ liệu đã được thiết lập xong giữa Server-DTP với User-DTP, dữ liệu sẽ được truyền trực tiếp từ phía client tới phía server, hoặc ngược lại, dựa theo các lệnh được sử dụng. Do thông tin điều khiển được gửi đi trên kênh điều khiển, nên toàn bộ kênh dữ liệu có thể được sử dụng để truyền dữ liệu. (Tất nhiên, hai kênh logic này được kết hợp với nhau ở lớp dưới cùng với tất cả các kết nối TCP/UDP khác giữa hai thiết bị, do đó điều này không hẳn đã cải thiện tốc độ truyền dữ liệu so với khi truyền trên chỉ một kênh – nó chỉ làm cho hai việc truyền dữ liệu và điều khiển trở nên độc lập với nhau mà thôi) FTP có ba phương thức truyền dữ liệu, nêu lên cách mà dữ liệu được truyền từ một thiết bị tới thiết bị khác trên một kênh dữ liệu đã được khởi tạo, đó là: stream mode, block mode, và compressed mode Stream mode Trong phương thức này, dữ liệu được truyền đi dưới dạng các byte không cấu trúc liên tiếp. Thiết bị gửi chỉ đơn thuần đầy luồng dữ liệu qua kết nối TCP tới phía nhận. Không có một trường tiêu đề nhất định được sử dụng trong phương thức này làm cho nó khá khác so với nhiều giao thức gửi dữ liệu rời rạc khác. Phương thức này chủ yếu dựa vào tính tin cậy trong truyền dữ liệu của TCP. Do nó không có cầu trúc dạng header, nên việc báo hiệu kết thúc file sẽ đơn giản được thực hiện việc phía thiết bị gửi ngắt kênh kết nối dữ liệu khi đã truyền xong. Trong số ba phương thưc, stream mode là phương thức được sử dụng nhiều nhất trong triển khai FTP thực tế. Có một số lý do giải thích điều đó. Trước hết, nó là phương thức mặc định và đơn giản nhất, do đó việc triển khai nó là dễ dàng nhất. Thứ hai, nó là phương pháp phổ biến nhất, vì nó xử lý với các file đều đơn thuần như là xử lý dòng byte, mà không để ý tới nội dung của các file. Thứ ba, nó là phương thức hiệu quả nhất vì nó không tốn một lượng byte “overload” để thông báo header. Block modeĐây là phương thức truyền dữ liệu mang tính quy chuẩn hơn, với việc dữ liệu được chia thành nhiều khối nhỏ và được đóng gói thành các FTP blocks. Mỗi block này có một trường header 3 byte báo hiệu độ dài, và chứa thông tin về các khối dữ liệu đang được gửi. Một thuật toán đặc biệt được sử dụng để kiểm tra các dữ liệu đã được truyền đi và để phát hiện, khởi tạo lại đối với một phiên truyền dữ liệu đã bị ngắt. Compressed modeĐây là một phương thức truyền sử dụng một kỹ thuật nén khá đơn giản, là “run-length encoding” – có tác dụng phát hiện và xử lý các đoạn lặp trong dữ liệu được truyền đi để giảm chiều dài của toàn bộ thông điệp. Thông tin khi đã được nén, sẽ được xử lý như trong block mode, với trường header. Trong thực tế, việc nến dữ liệu thường được sử dụng ở những chỗ khác, làm cho phương thức truyền kiểu compressed mode trở nên không cần thiết nữa. Ví dụ: nếu bạn đang truyền đi một file qua internet với modem tương tự, modem của bạn thông thường sẽ thực hiện việc nén ở lớp 1; các file lớn trên FTP server cũng thường được nén sẵn với một số định dạng như ZIP, làm cho việc nén tiếp tục khi truyền dữ liệu trở nên không cần thiết.CHƯƠNG IILẬP TRÌNH MẠNG VỚI SOCKETTỔNG QUAN VỀ C#Cơ Bản Về NET FrameworkNET Framework là một thành phần cơ bản của Windows cho việc xây dựng và chạy các ứng dụng viết bởi các ngôn ngữ lập trình mới (ứng dụng thế hệ kế tiếp). NET Framework được thiết kế để:Cung cấp một môi trường nhất quán cho lập trình hướng đối tượng.Tối ưu hóa việc phát triển phần mềm và sự xung đột phiên bản bằng việc cung cấp một môi trường thực hiện code.Cung cấp môi trường thực thi code an toàn hơn.Cung cấp trải nghiệm (experience) nhất quán cho những người phát triển trong việc tạo ra các kiểu ứng dụng khác nhau từ các ứng dụng trên nền tảng Windows, các ứng dụng trên nền tảng Web cho đến các ứng dụng trên nền tảng thiết bị di động, các ứng dụng nhúng…Các thành phần của .NET FrameworkNET Framework bao gồm 2 thành phần chính:CLR (Common Language Runtime – Môi trường quản lý ngôn ngữ chung): đây là thành phần cốt lỗi (xương sống – backbone) của NET Framework thực hiện các chức năng sau:Quản lý bộ nhớ.Thực hiện code.Xử lý lỗi.Xác nhận sự an toàn của code.Thu gom rác.Framework Class Library (FCL): là một tập hợp các kiểu dữ liệu có khả năng sử dụng lại (tập hợp các lớp) và hướng đối tượng hoàn toàn, được sử dụng để phát triển các ứng dụng từ những ứng dụng dòng lệnh truyền thống cho đến những ứng dụng với giao diện đồ họa.Các tính năng cơ bản của ngôn ngữ lập trình C# C# là một ngôn ngữ lập trình hướng đối tượng thuần túy (pure object oriented programming). Kiểm tra an toàn kiểu.Thu gom rác tự động: giảm bớt gánh nặng cho người lập trình viên trong việc phải viết các đoạn code thực hiện cấp phát và giải phóng bộ nhớ.Hỗ trợ các chuẩn hóa được ra bởi tổ chức ECMA (European Computer Manufactures Association).Hỗ trợ các phương thức và các kiểu phổ quát (chung).Các ứng dụng của C#C# có thể sử dụng để viết các kiểu ứng dụng khác nhau:Các ứng game.Các ứng dụng cho doanh nghiệp.Các ứng dụng cho thiết bị di động: PC Pocket, PDA , cell phone.Các ứng dụng quản lý đơn giản: ứng dụng quản lý thư viện, quản lý thông tin cá nhân…Các ứng dụng phân tán phức tạp trải rộng qua nhiều thành phố, đất nước.Các lợi ích của C#Cross Language Support: hỗ trợ khả năng chuyển đổi dễ dàng giữa các ngôn ngữ.Hỗ trợ các giao thức Internet chung.Triển khai đơn giản.Hỗ trợ tài liệu XML: các chú thích XML có thể được thêm vào các đoạn code và sau đó có thể được chiết xuất để làm tài liệu cho các đoạn code để cho phép các lập trình viên khi sử dụng biết được ý nghĩa của các đoạn code đã viết.Môi trường phát triển tích hợp Visual Studio .NET 2005VS 2005 là một tập hợp các công cụ phát triển cho việc xây dựng các ứng dụng desktop với hiệu năng cao, các ứng dụng cho thiết bị di động, các dịch vụ Web, các ứng dụng Web. Ngoài ra VS 2005 cũng được sử dụng để làm đơn giản hóa quá trình phát triển nhóm, triển khai cài đặt các ứng dụng enterprise.VS 2005 cung cấp các lợi ích mở rộng cho việc phát triển các ứng dụng:Nâng cao tính sản phẩm.Phát triển các ứng dụng cho NET Framework 2.0.Phát triển các ứng dụng cho các thiết bị cầm tay với .NET Framework Compact 2.0.GIỚI THIỆU VỀ LẬP TRÌNH SOCKETSockets cung cấp một interface để lập trình mạng tại tầng Transport. Một socket là một end-point của một liên kết giữa hai ứng dụng. Ngày nay, Socket được hỗ trợ trong hầu hết các hệ điều hành như MS Windows (WinSock), Linux và được sử dụng trong nhiều ngôn ngữ lập trình khác nhau: như C, C++, Java, Visual Basic, C#, . . . Windows Socket Application Programming Interface (Winsock API) là một thư viện các hàm socket. Winsock hỗ trợ các lập trình viên xây dựng các ứng dụng mạng trên nền TCP/IP. Là giao diện lập trình ứng dụng (API), giao diện giữa chương trình ứng dụng với lớp mạng trong hệ thống mạng TCP/IP.Thông qua giao diện này chúng ta có thể lập trình điều khiển việc truyền thông giữa hai máy sử dụng các giao thức mức thấp làTCP,UDP…Thiết lập các lập kênh giao tiếp với mỗi đầu kênh được đánh dấu bằng một cổng. Dữ liệu có thể đi vào và ra khỏi kênh giao tiếp thông qua cổng này.Cơ chế giao tiếp:Một trong hai quá trình phải công bố số hiệu cổng của socket mà mình sử dụng để nhận và gởi dữ liệu.Các quá trình khác có thể giao tiếp với quá trình đã công bố cổng cũng bằng cách tạo ra một socket.Các loại socket:Socket hướng kết nối (TCP Socket)Socket không hướng kết nối (UDP Socket)Raw SocketHình II – 1. Các giao thức trong lập trình SocketLẬP TRÌNH MẠNG VỚI TCPSOCKETMô hình giao thứcTCP là một giao thức “có liên kết” (connection – oriented), nghĩa là cần phải thiết lập liên kết giữa hai thực thể TCP trước khi chúng trao đổi dữ liệu với nhau. Một tiến trình ứng dụng trong một máy tính truy nhập vào các dịch vụ của giao thức TCP thông qua một cổng (port) của TCP. Số hiệu cổng TCP được thể hiện bởi 2 bytes.Hình II – 2. Kết nối TCPMột cổng TCP kết hợp với địa chỉ IP tạo thành một đầu nối TCP/IP (socket) duy nhất trong liên mạng. Dịch vụ TCP được cung cấp nhờ một liên kết logic giữa một cặp đầu nối TCP/IP. Một đầu nối TCP/IP có thể tham gia nhiều liên kết với các đầu nối TCP/IP ở xa khác nhau. Trước khi truyền dữ liệu giữa 2 trạm cần phải thiết lập một liên kết TCP giữa chúng và khi không còn nhu cầu truyền dữ liệu thì liên kết đó sẽ được giải phóng.Các thực thể của tầng trên sử dụng giao thức TCP thông qua các hàm gọi (function calls) trong đó có các hàm yêu cầu để yêu cầu, để trả lời. Trong mỗi hàm còn có các tham số dành cho việc trao đổi dữ liệu.Thiết lập kết nốiCác bước thực hiện để thiết lập một liên kết TCP/IP: Thiết lập một liên kết mới có thể được mở theo một trong 2 phương thức: chủ động (active) hoặc bị động (passive).Phương thức bị động, người sử dụng yêu cầu TCP chờ đợi một yêu cầu liên kết gửi đến từ xa thông qua một đầu nối TCP/IP (tại chỗ). Người sử dụng dùng hàm passive Open có khai báo cổng TCP và các thông số khác (mức ưu tiên, mức an toàn)Với phương thức chủ động, người sử dụng yêu cầu TCP mở một liên kết với một một đầu nối TCP/IP ở xa. Liên kết sẽ được xác lập nếu có một hàm Passive Open tương ứng đã được thực hiện tại đầu nối TCP/IP ở xa đó.Bảng liệt kê một vài cổng TCP phổ biến.Số hiệu cổngMô tả0Reserved5Remote job entry7Echo9Discard11Systat13Daytime15Nestat17quote (quote odd day20ftp-data21ftp (control)23Telnet25SMTP37Time53Name Server102ISO – TSAPX.400104X.400 Sending111Sun RPC139Net BIOS Session source160 – 223ReservedKhi người sử dụng gửi đi một yêu cầu mở liên kết sẽ được nhận hai thông số trả lời từ TCP.Thông số Open ID được TCP trả lời ngay lập tức để gán cho một liên kết cục bộ (local connection name) cho liên kết được yêu cầu. Thông số này về sau được dùng để tham chiếu tới liên kết đó. (Trong trường hợp nếu TCP không thể thiết lập được liên kết yêu cầu thì nó phải gửi tham số Open Failure để thông báo.) Khi TCP thiết lập được liên kết yêu cầu nó gửi tham số Open Success được dùng để thông báo liên kết đã được thiết lập thành công. Thông báo này dược chuyển đến trong cả hai trường hợp bị động và chủ động. Sau khi một liên kết được mở, việc truyền dữ liệu trên liên kết có thể được thực hiện.Truyền nhận dữ liệuCác bước thực hiện khi truyền và nhận dữ liệu: Sau khi xác lập được liên kết người sử dụng gửi và nhận dữ liệu. Việc gửi và nhận dữ liệu thông qua các hàm Send và receive.Hàm Send: Dữ liệu được gửi xuống TCP theo các khối (block). Khi nhận được một khối dữ liệu, TCP sẽ lưu trữ trong bộ đệm (buffer). Nếu cờ PUSH được dựng thì toàn bộ dữ liệu trong bộ đệm được gửi, kể cả khối dữ liệu mới đến sẽ được gửi đi. Ngược lại cờ PUSH không được dựng thì dữ liệu được giữ lại trong bộ đệm và sẽ gửi đi khi có cơ hội thích hợp (chẳng hạn chờ thêm dữ liệu nữa để gửi đi với hiệu quả hơn).Hàm receive: Ở trạm đích dữ liệu sẽ được TCP lưu trong bộ đệm gắn với mỗi liên kết. Nếu dữ liệu được đánh dấu với một cờ PUSH thì toàn bộ dữ liệu trong bộ đệm (kể cả các dữ liệu được lưu từ trước) sẽ được chuyển lên cho người sử dụng. Còn nếu dữ liệu đến không được đánh dấu với cờ PUSH thì TCP chờ tới khi thích hợp mới chuyển dữ liệu với mục tiêu tăng hiệu quả hệ thống.Nói chung việc nhận và giao dữ liệu cho người sử dụng đích của TCP phụ thuộc vào việc cài đặt cụ thể. Trường hợp cần chuyển gấp dữ liệu cho người sử dụng thì có thể dùng cờ URGENT và đánh dấu dữ liệu bằng bit URG để báo cho người sử dụng cần phải sử lý khẩn cấp dữ liệu đó.Đóng liên kếtCác bước thực hiện khi đóng một liên kết: Việc đóng một liên kết khi không cần thiết được thực hiên theo một trong hai cách: dùng hàm Close hoặc dùng hàm Abort.Hàm Close: yêu cầu đóng liên kết một cách bình thường. Có nghĩa là việc truyền dữ liệu trên liên kết đó đã hoàn tất. Khi nhận được một hàm Close TCP sẽ truyền đi tất cả dữ liệu còn trong bộ đệm thông báo rằng nó đóng liên kết. Lưu ý rằng khi một người sử dụng đã gửi đi một hàm Close thì nó vẫn phải tiếp tục nhận dữ liệu đến trên liên kết đó cho đến khi TCP đã báo cho phía bên kia biết về việc đóng liên kết và chuyển giao hết tất cả dữ liệu cho người sử dụng của mình.Hàm Abort: Người sử dụng có thể đóng một liên kết bất và sẽ không chấp nhận dữ liệu qua liên kết đó nữa. Do vậy dữ liệu có thể bị mất đi khi đang được truyền đi. TCP báo cho TCP ở xa biết rằng liên kết đã được hủy bỏ và TCP ở xa sẽ thông báo cho người sử dụng của mình.Một số hàm khác của TCP:Hàm Status: cho phép người sử dụng yêu cầu cho biết trạng thái của một liên kết cụ thể, khi đó TCP cung cấp thông tin cho người sử dụng.Hàm Error: thông báo cho người sử dụng TCP về các yêu cầu dịch vụ bất hợp lệ liên quan đến một liên kết có tên cho trước hoặc về các lỗi liên quan đến môi trường.LẬP TRÌNH MẠNG VỚI UDP SOCKETGiao thức UDPUDP (User Datagram Protocol) là giao thức theo phương thức không liên kết được sử dụng thay thế cho TCP ở trên IP theo yêu cầu của từng ứng dụng. Khác với TCP, UDP không có các chức năng thiết lập và kết thúc liên kết. Tương tự như IP, nó cũng không cung cấp cơ chế báo nhận (acknowledgment), không sắp xếp tuần tự các gói tin (datagram) đến và có thể dẫn đến tình trạng mất hoặc trùng dữ liệu mà không có cơ chế thông báo lỗi cho người gửi. Qua đó ta thấy UDP cung cấp các dịch vụ vận chuyển không tin cậy như trong TCP.Khuôn dạng UDP datagram được mô tả với các vùng tham số đơn giản hơn nhiều so với TCP segment.Hình II – 3. Dạng thức của gói tin UDPUDP cũng cung cấp cơ chế gán và quản lý các số hiệu cổng (port number) để định danh duy nhất cho các ứng dụng chạy trên một trạm của mạng. Do ít chức năng phức tạp nên UDP thường có xu thế hoạt động nhanh hơn so với TCP. Nó thường được dùng cho các ứng không đòi hỏi độ tin cậy cao trong giao vận.Một số thuật ngữ UDPTrước khi kiểm tra xem giao thức UDP hoạt động như thế nào, chúng ta cần làm quen với một số thuật ngữ. Trong phần dưới đây, chúng ta sẽ định nghĩa một số thuật ngữ cơ bản có liên quan đến giao thức UDP.Packet: Trong truyền số liệu, một packet là một dãy các số nhị phân, biểu diễn dữ liệu và các tín hiệu điều khiển, các gói tin này được chuyển đi và chuyển tới tới host. Trong gói tin,thông tin được sắp xếp theo một khuôn dạng cụ thể.Datagram: Một datagram là một gói tin độc lập, tự chứa, mang đầy đủ dữ liệu để định tuyến từ nguồn tới đích mà không cần thông tin thêm.MTU: là viết tắt của Maximum Transmission Unit. MTU là một đặc trưng của tầng liên kết mô tả số byte dữ liệu tối đa có thể truyền trong một gói tin. Mặt khác, MTU là gói dữ liệu lớn nhất mà môi trường mạng cho trước có thể truyền. Ví dụ, Ethernet có MTU cố định là 1500 byte. Trong UDP, nếu kích thước của một datagram lớn hơn MTU, IP sẽ thực hiện phân đoạn, chia datagram thành các phần nhỏ hơn (các đoạn), vì vậy mỗi đoạn nhỏ có kích thước nhỏ hơn MTU.Port: UDP sử dụng các cổng để ánh xạ dữ liệu đến vào một tiến trình cụ thể đang chạy trên một máy tính. UDP định đường đi cho packet tại vị trí xác định bằng cách sử dụng số hiệu cổng được xác định trong header của datagram. Các cổng được biểu diễn bởi các số 16-bit, vì thế các cổng nằm trong dải từ 0 đến 65535. Các cổng cũng được xem như là các điểm cuối của các liên kết logic, và được chia thành ba loại sau:Các cổng phổ biến: Từ 0 đến 1023Các cổng đã đăng ký: 1024 đến 49151Các cổng động/dành riêng 49152 đến 65535Chú ý rằng các cổng UDP có thể nhận nhiều hơn một thông điệp ở một thời điểm. Trong một số trường hợp, các dịch vụ TCP và UDP có thể sử dụng cùng một số hiệu cổng, như 7 (Echo) hoặc trên cổng 23 (Telnet).UDP có các cổng thông dụng sau:TTL (Time To Live) Giá trị TTL cho phép chúng ta thiết lập một giới hạn trên của các router mà một datagram có thể đi qua. Giá trị TTL ngăn ngừa các gói tin khỏi bị kẹt trong các vòng lặp định tuyến vô hạn. TTL được khởi tạo bởi phía gửi và giá trị được giảm đi bởi mỗi router quản lý datagram. Khi TTL bằng 0, datagram bị loại bỏ.Multicasting: là phương pháp dựa trên chuẩn có tính chất mở để phân phối các thông tin giống nhau đến nhiều người dùng. Multicasting là một đặc trưng chính của giao thức UDP. Multicasting cho phép chúng ta truyền tin theo kiểu một nhiều, ví dụ gửi tin hoặc thư điện tử tới nhiều người nhận, đài phát thanh trên Internet, hoặc các chương trình demo trực tuyến.Hoạt động của giao thức UDP Khi một ứng dụng dựa trên giao thức UDP gửi dữ liệu tới một host khác trên mạng, UDP thêm vào một header có độ dài 8 byte chứa các số hiệu cổng nguồn và đích, cùng với tổng chiều dài dữ liệu và thông tin checksum. IP thêm vào header của riêng nó vào đâu mỗi datagram UDP để tạo lên một datagram IP:Các nhược điểm của giao thức UDP So với giao thức TCP, UDP có những nhược điểm sau:Thiếu các tín hiệu bắt tay. Trước khi gửi một đoạn, UDP không gửi các tín hiệu bắt tay giữa bên gửi và bên nhận. Vì thế phía gửi không có cách nào để biết datagram đã đến đích hay chưa. Do vậy, UDP không đảm bảo việc dữ liệu đã đến đích hay chưa.Sử dụng các phiên. Để TCP là hướng liên kết, các phiên được duy trì giữa các host.TCP sử dụng cá

Xem thêm: Đồ Án Robot 2 Bánh Tự Cân Bằng Khi Di Chuyển, Tài Liệu Robot 2 Bánh Tự Cân Bằng Thuật Toán Pid

Các file đính kèm theo tài liệu này:

Do An Lap Trinh Mang Nang Cao.lingocard.vn

*

Bao cao lap trinh mang.pptBìa.lingocard.vn

*

Chuong Trinh Truyen File Mang Lan.rar

*

Do An Lap Trinh Mang Nang Cao.pdf

Related Articles

Trả lời

Back to top button