Văn 9 Luyện Nói Tự Sự Kết Hợp Với Nghị Luận Và Miêu Tả Nội Tâm Ngắn Gọn

Nhằm củng cố thêm kiến thức, trong chương trình Ngữ Văn lớp 9, học sinh sẽ được học luyện nói tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm. 

Dưới đây là tài liệu Soạn văn 9: Luyện nói tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm, mời bạn đọc cùng tham khảo.

Đang xem: Văn 9 luyện nói tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm

Luyện nói tự sự kết hợp với nghị luận và miêu tả nội tâm 

Hướng dẫn chuẩn bị:

Đề 1. Tâm trạng của em sau khi để xảy ra một chuyện có lỗi đối với bạn.

1. Mở bài

– Giới thiệu về câu chuyện sắp kể (diễn ra ở đâu? bao giờ? với ai?), nói vài dòng ngắn gọn về chủ đề (nằm ở trong đề bài)

2. Thân bài

– Hoàn cảnh diễn ra câu chuyện.

– Diễn biến của câu chuyện.

– Tâm trạng của người viết khi phạm lỗi: buồn bã, hối hận…

– Hành động, quyết định của bản thân sau lỗi lầm: quyết định đến xin lỗi…

3. Kết bài

– Bài học rút ra cho chính bản thân.

Đề 2. Kể lại buổi sinh hoạt lớp, ở đó em đã phát biểu ý kiến để chứng minh Nam là một người bạn rất tốt.

1. Mở bài

– Giới thiệu về lớp học của em và buổi sinh hoạt lớp sẽ diễn ra.

2. Thân bài

– Buổi sinh hoạt lớp diễn ra như thế nào: thời gian, địa điểm…

– Nội dung của buổi sinh hoạt:

Vấn đề em phát biểu, nguyên nhân phát biểu… Em đã thuyết phục Nam là một người bạn tốt như thế nào?

– Kết quả của buổi sinh hoạt lớp.

3. Kết bài

– Suy nghĩ của sau sau buổi sinh hoạt lớp.

Đề 3. Dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương (từ đầu đến “Bây giờ chàng mới tỉnh ngộ, thấu nỗi oan của vợ, nhưng việc trót đã qua rồi), hãy đóng vai Trương Sinh để kể lại câu chuyện và bày tỏ niềm ân hận.

1. Mở bài

– Trương Sinh giới thiệu về bản thân mình (tên, gia cảnh, tính cách).

– Dẫn dắt vào câu chuyện (Câu chuyện sau đây làm tôi ân hận suốt đời).

2. Thân bài

a. Quá trình kết hôn, chung sống với Vũ Nương

– Vợ tôi là Vũ Nương, xinh đẹp, đảm đang, khéo léo

– Chúng tôi chung sống với nhau rất hòa thuận, hạnh phúc, háo hức chờ đón đứa con đầu lòng.

– Đang trong thời gian mặn nồng, hạnh phúc, chiến tranh phi nghĩa xảy đến, tôi phải từ biệt mẹ già, vợ trẻ để đi chiến đấu.

– Chia tay vợ trong niềm lưu luyến, nhớ thương. Tôi xúc động nhất khoảnh khắc vợ rót chén rượu đưa tiễn tôi và nói nàng không cần vinh hoa phú quý, chỉ cần tôi được bình yên.

Xem thêm: Biểu Mẫu Văn Bản Đề Nghị Chào Lại Giá Dự Thầu Cho Thuê Khai Thác

b. Thời gian xa nhà đi lính

– Tôi đi được một tuần thì vợ sinh con trai đặt tên là Đản

– Mẹ tôi ở nhà vì quá thương nhớ tôi nên sinh bệnh

– Vợ tôi ở nhà chăm nom mẹ tôi ân cần, chu đáo, ai ai cũng phải công nhận sự hiền thảo đó

– Khi mẹ mất, vợ tôi khóc thương và lo liệu cho mẹ tôi được mồ yên mả đẹp.

– Tôi thầm tự hào và biết ơn vợ, tự nhủ với lòng sẽ yêu thương và trân trọng nàng suốt đời.

(Do những người hàng xóm kể lại)

c. Trương Sinh trở về và nghi oan cho vợ

– Ba năm sau tôi trở về, trước sự ra đi của mẹ tôi đau đớn, xót xa vô cùng.

– Tôi bế con trai ra mộ để cùng thắp nén hương cho mẹ, nhưng nó khóc lóc, không chịu nhận tôi, nói cha nó chỉ nín thin thít, đêm nào cũng đến.

– Tính tôi đa nghi lại vội vàng nên vô cùng giận giữ, không để cho vợ thanh minh mà ngay lập tức đuổi đi.

d. Vũ Nương thanh minh, được giải oan và sự hối hận của Trương

– Trước cơn thịnh nộ của tôi, Vũ Nương hết lời giải thích, thanh minh, nàng hỏi tôi chuyện kia nhưng tôi cố tình không nói, tôi vẫn mắng nhiếc thậm tệ và đuổi đi mặc cho hàng xóm can ngăn

– Sau đó, vợ tôi tắm gội chay sạch, ra bến Hoàng Giang tự tử để chứng minh lòng thành. Dù vẫn còn rất giận nhưng biết tin nàng tự tử tôi cũng động lòng thương, vớt xác lên nhưng không thấy.

– Một đêm, nằm cùng bé Đản, bé chỉ tay lên chiếc bóng trên vách tường và nói đó là cha mình. Tôi bàng hoàng nhận ra nỗi oan tày đình của vợ. Tôi đau đớn, dằn vặt tự trách mình.

– Cạnh bến sông có người tên Phan Lang, vì được Linh phi dưới thủy cung đền ơn cứu mạng nên đã được cứu vớt trong một lần chạy giặc Minh.

– Ở dưới thủy cung, ông ta gặp lại vợ tôi. Nàng đã nhờ Phan Lang chuyển lời và chuyển kỉ vật đến tôi. Ban đầu không tin nhưng khi nhìn thấy vật cũ của vợ mới hốt hoảng tin theo.

– Hôm sau, tôi nghe theo lời dặn, lập đàn giải oan cho vợ, Vũ Nương hiện về đẹp lung linh. Tôi xúc động, nghẹn ngào gọi vợ, nàng chỉ thấp thoáng giữa nói vọng vào lời từ biệt tôi.

– Tôi đau đớn, ân hận, giày vò, vì những cơn ghen mù quáng của mình.

Xem thêm: giáo án trò chuyện về đồ dùng trong gia đình lớp 3 tuổi

3. Kết bài

– Trương Sinh tự rút ra cho mình bài học: Vợ chồng phải biết yêu thương tôn trọng và đặt niềm tin ở nhau mới có hạnh phúc bền lâu.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: Luận văn